Thursday, June 25, 2009

Thứ Năm, 25 tháng 6 năm 2009


Gần 2 tuần rồi. Sao mà bây giờ cái gì nó cũng lẹ hết.
Chẳng biết nói sao nữa, chỉ biết lặng lẽ đứng nhìn thôi...
Nhìn cái cách mà mình bị cuốn đi, đâu dễ gì níu lại được.
Chỉ vẻn vẹn mười mấy ngày ngắn ngủi mà sao lại nhiều cảm xúc quá... Nhiều hơn cả những gì cảm nhận được trong gần tám tháng trời.
Có nhiều điều không thể tự kìm nén...

Nhớ...
Một ai đó...
Một nơi nào đó...
Một khoảnh khắc nào đó...

Nhưng làm sao đây? Chẳng làm được gì cả!
Và lại chờ.

Có lẽ... chỉ đơn giản là... đang chạy theo một cái gì đó... không có thực...
Nhưng sẽ không bỏ cuộc đâu.

Sunday, May 24, 2009

Sunday, May 24th, 2009


Chậc... Thế là sắp hết một term nữa rồi. Mai là có điểm thi. Không biết sẽ thế nào nhỉ?
Nhanh thật! Chưa gì mà đã hết nửa năm học rồi. Quay đi quay lại sẽ hết một năm, rồi tới O-Level Exam. Quay thêm vài cái nữa là sẽ tới A-Level Exam...
Thôi, nhìn xa quá mỏi mắt!!! Tạm thời cứ "thu hẹp thị trường" đi đã rồi tính sau!

Tuần sau sẽ là một tuần bận bịu đây, nhưng đỡ cái là không căng như hồi thi mid-year.

Không hiểu sao mấy bữa nay lại đâm ra chán nản mọi thứ. Học cũng chán, chơi cũng chán, ngủ cũng chán, làm gì cũng chán!!! Chẳng biết là bị chứng gì nữa!!!!!

Kế hoạch. Nhắc đến kế hoạch mới nhớ, vẫn còn lơ lửng ở đó. Thi xong rồi thì quyết tâm ghê lắm đấy, thế mà... Nhưng thôi, cố lên vậy, miễn là nó chưa bị dở xuống là mừng rồi! Mỗi ngày cố gắng một ít, cứ để cho nó thấm từ từ, hối quá cũng không nên.

Mà cũng lạ ghê... Thường thì giờ này đâu có ai điên khùng mà đi đâm đầu vào mấy thứ này... Dành thời gian vui chơi phải sướng hơn không... Nhưng chắc có lẽ cái bản chất "hay chán" làm mọi thứ lung tung cả lên...

Thôi kệ, đã chọn rồi thì cứ theo luôn vậy. Dù gì thì vẫn còn hứng thú mà... Chỉ có điều là phải lo nghĩ hơi nhiều thôi...

Mệt thật!

Friday, April 10, 2009

Friday, April 10, 2009


Lâu rồi không viết blog. Gần 4 tháng rồi còn gì...

Lúc nào cũng bận bịu cả. Hình như mọi thứ nó cứ dồn dập, ào ạt đổ tới làm cho người ta chẳng còn thời giờ để mà nghĩ đến những chuyện khác.
Mệt mỏi...
Chán nản...
Mà thôi, đôi khi cũng tìm được một sự thích thú nào đấy...
Bao nhiêu kế hoạch đã lên hết rồi, chỉ chờ cho khi nào rảnh rỗi được một chút thì sẽ tranh thủ thực hiện thôi.
Cảm hứng thì vẫn có đấy. Cũng may, vì vẫn còn một tí gì sự yêu thích, hứng thú (có lẽ tại vậy mà bao nhiêu kế hoạch lơ lửng thì vẫn lơ lửng ở đó chứ chưa bị hạ xuống).

Lẹ ghê... Còn 3 tuần nữa là thi mid-year rồi. Vậy mà... vẫn chưa ôn bài ôn vở được gì hết.

Nhiều chuyện để bận tâm quá chừng...

Monday, December 29, 2008

2nd year anniversary - Happy Birthday to my blog


Phew... Today is December 29th, 2008. It has been 2 years since the first day I started this blog. I have written many posts, some showing my feelings, some introducing songs (most of Westlife), and some recording my unforgetable days.
Recently, I haven't had enough time and patience for even one post, since the day I went to Singapore. There has been many things to worry about: Bridging Course, hostel, managing budget etc. Not until last week (exactly on Christmas's Eve) had I had a convenient laptop to write something.
Now I am on the end-of-year holiday of Singapore, but I have not gone around so much. Maybe because I am lazy, or maybe because I have so many things to do during this holiday.

Looking back, I have been in Singapore for about 7 weeks and a half. I am getting used to the way of living here. It takes quite a long time because things are very different from ones in Vietnam.

Happy Birthday to my blog - 2 years old.

Sunday, October 19, 2008

"Còn chút gì để nhớ"

Thế là 7 tháng đã trôi qua rồi. Kể từ ngày ấy. Ngày mà tôi cứ tưởng mình sẽ vui lắm.
Nhưng bây giờ, tôi chỉ cảm thấy buồn và sợ hãi.

7 tháng rưỡi...
Thi HSG.

6 tháng rưỡi...
Đi Phan Thiết.

5 tháng rưỡi...
Sinh nhật.

4 tháng rưỡi...
Thi tuyển sinh.

3 tháng rưỡi...
Đã biết bơi.

2 tháng rưỡi...
1 tháng rưỡi...
Nửa tháng...

Nhanh quá!

Time just passes by and by and by, day after day, never stops. Time goes and brings along everything in its path with the power of eternity.

Còn lại chưa tới 3 tuần nữa đấy. Ừ, 19 ngày.
Tôi không tưởng tượng được mọi thứ sẽ như thế nào.
Rồi sẽ còn không những lúc như thế này?

From May 16, 2008 - TDN


From HBVMT

Tôi sợ sức mạnh của thời gian.
Nó cuốn đi mọi thứ mà không ai có thể ngờ được.
Tất cả những...
Niềm vui...
Nỗi buồn...
Giận hờn...
Yêu thương...

Đó là những khi người ta...
Cãi nhau...
Rồi lại làm lành...

Ở đâu, người ta cũng có thể tìm thấy những điều đó, và ở nơi tôi sắp tới cũng vậy.
Nhưng chỉ có một khác biệt duy nhất.
Khác biệt tưởng chừng như rất nhỏ.
Thế mà lại lớn vô cùng.
Không gian!

Có những khi, kí ức con người lại ùa về...
Ùa về để ngập tràn trong tim họ...
Và rồi lại chợt biến đi.
Nhưng mỗi lúc ấy...
Nó lại để cho người ta thêm một chút gì để nhớ.


Tôi sợ...
Mình đang trở nên quá xa lạ.
Xa lạ với mọi người.
Nhưng...
Lại là xa lạ với chính bản thân mình.
Sẽ không còn giữ được những gì như ngày xưa.
Bởi lẽ mọi thứ đã thay đổi.

Có những khoảnh khắc người ta tưởng như nó là khởi đầu của một điều gì mới lạ.
Nhưng dường như họ chưa bao giờ nghĩ nó là kết thúc của một thứ gì đó, có thể là quen thuộc, nhưng cũng có thể mới lạ hơn nữa.
Và ngược lại.
Không có một giới hạn nào cho bắt đầu và kết thúc, bởi vì dải băng ấy đã uốn cong thành hình số 8.
Người ta đi, đi, và đi mãi, cho đến khi kiệt sức mà chẳng bao giờ thấy được mình đã bắt đầu từ đâu...

Có bao giờ tôi buồn như thế này chưa?
Có bao giờ tôi lại sợ đến thế này chưa?
Có lẽ là rồi...
Thậm chí còn hơn thế!
Nhưng những lần ấy, tôi chưa bao giờ ý thức được!

You can get everything you deserve, as long as you keep your faith burning inside...
Always!
But what's worth when you are leaving?
You felt when it came, but you've never understood...
When it left, you did everything to bring it back again...
But why didn't you keep it when it was still in your arms?
The mistake you've made, and now you have to pay for it!


Đó chẳng phải là một lời tuyệt vọng sao?
Dường như tôi đang tự đổ lỗi cho bản thân mình...
Tốt thôi, vì đó là một bài học, và tôi đã nhận thức được bài học đó.

Sẽ có những lúc tốt hơn thế này.
Và những lúc ấy sẽ đến với tôi!
Tôi tin như vậy.

"Còn chút gì để nhớ"
Không ai quên được quá khứ của mình.
Chỉ có điều, họ có trân trọng nó hay không.
Bởi vì quá khứ là điểm tựa cho hiện tại và tương lai.
Có những tình cảm quá ấm nóng đến mức rát bỏng trong lòng...

Gửi tất cả mọi người...

Những người thân yêu nhất...
Những người bạn...
Thầy cô...
Gia đình...


Đây không phải là một lời chia tay...

Hay đại loại vậy...
Bởi vì...
Không bao giờ có điểm đầu và điểm cuối...
Lần này cũng vậy!
Rồi sẽ đến những gì phải đến. Đi những gì phải đi.
Đó là quy luật.
Và hy vọng rằng...
Trong quy luật ấy...
...

(Post title: mượn từ tên một tác phẩm của Nguyễn Nhật Ánh)

Saturday, August 2, 2008

Biết còn gặp lại?


Thời gian ơi, xin hãy quay trở lại đi, hãy cho tôi sống lại cái ngày của cách đây 4 năm, hãy cho tôi sống lại bằng chính mình, hãy mang tôi trở về với những ngày thơ ấu đẹp mãi tình bạn...
Xin đừng mang đi, làm ơn đừng mang đi! Những ngày ấy đẹp, thật đẹp biết bao...

Bốn năm trôi qua rồi... Ngày này của bốn năm về trước... Bây giờ chỉ còn lại có và không...

Tuesday, July 22, 2008

Time


What is time? To some people, time is only an endless stream passing by every day. To someone else, time is a clock ticking their life away...
In Physics, time is defined as a component of a measuring system used to sequence events, to compare the durations of events and the intervals between them, and to quantify the motions of objects.

But not as simple as that, we don't talk about time in Physics, because time is something much more valuable. Or maybe, time is invaluable that no one in this whole wide world can buy it with any price...
Time just passes by and by and by, day after day, never stops. Time goes and brings along everything in its path with the power of eternity. How can you hold back your time once it has gone? How can you take back your spring once time has taken it away? How can you reverse your pain once time has made it happen? How can you live your childhood again once you've been through so far? And how can you raise the death once time has hidden the life?
Against the stream of time, we might get what we want, but then we must pay for it, because we can not change the rule of nature, the rule which has remained since the birth of universe.

It's not a tragedy of time. Time comes enough for you to do what you need, if you take your chance. Time is not for wasting, because time will never come again, never turn back again!

Those things, every one might have known it already, but have you ever asked yourself if you had considered time seriously, or you just had let it pass without any respect and care?

No need to say much, just remember, under no circumstances does time wait for anybody, and never does the clock go into reverse!